An Évi
Vietnam
Đôi điều nhỏ nhặt của mình:
ღ Làm ơn viết tiếng Việt, hay bất cứ tiếng gì bạn biết, nếu mình không hiểu mình sẽ tra từ điển. Tuyệt đối đừng dùng ngôn ngữ xì-tin, xã hội đã vô phương cứu chữa với thể loại này!
ღ Lịch sự, thân ái. Mình là người có qua có lại.
ღ Tha hồ nói những gì mà bạn muốn, nhưng hãy chọn lọc chúng trước khi "click" nút comment.
●‿●
Tôi chỉ là một người-tường-thuật, tôi dựa vào các giác quan của mình để kể lại, viết lại những gì tôi thấy được, nghe được, ngửi được, nếm được và cảm nhận được từ những mớ hỗn độn được xếp thẳng tắp ở ngoài kia. Thời buổi này kì diệu đến mức đôi khi tôi nhìn thấy những âm thanh tuôn ra từ miệng con người nặng nề như đao đâm búa bổ, hay ngửi được mùi dối trá khi tiếp xúc với vài người và thậm chí cảm nhận được mọi giác quan, cảm xúc của mình như thụt lùi lại khi đứng trước xã hội phát triển này.
Xã hội này có gì đâu mà tôi phải sợ ? Tự nói với bản thân mình ngay tại thời điểm này, cũng không hề muốn dành cho ai bất cứ sự thù hằn nào, vì tôi chỉ là một người kể, một người viết bình thường. Bởi lẽ cho đến cùng, tôi biết mình mãi mãi chỉ là một dấu chấm nhỏ đặt trên bức tranh cuộc đời của người đó, và vì tôi không bao giờ hiểu được họ. Và họ cũng sẽ không bao giờ hiểu được tôi.