Hellen Trịnh

Chỉ là những cảm xúc lần đầu trải nghiệm của mười ba năm đầu đời. Chỉ là những lời văn từ đáy lòng tôi muốn góp nhặt lại, tạo nên một chút gì đó là dư âm của riêng mình với tên gọi là “khu vườn bí mật.” Nó chứa mọi cung bậc cảm xúc khác nhau: những kỉ niệm thân thương và một chút luyến tiếc, một chút ngây ngô của thời thơ ấu, của những năm tháng đã trôi qua…

“Khu vườn bí mật” của tôi đối với bạn, có thể một chút rất ư “con nít.” Ừ, vì tôi muốn để lại hình bóng của một cô bé ngày nào, trong từng lời văn của tôi, để nó có thể là một sự ấn tượng khi các bạn đọc. Mặt khác, hãy để hình bóng cô bé đó phản diện cho tôi của bây giờ, sau những năm tháng vui cười hay những lần, thấy mình chợt buồn vu vơ.

Tôi của bây giờ, có thể đã chín chắn hơn nhiều, trưởng thành hơn nhiều. Bởi một lẽ đơn giản là sau những lần thất bại, cô bé đó phải tự đứng dậy, đối diện với mọi chuyện. Không còn là một cô bé ngây ngô ngày nào…Tôi của bây giờ phải chăm lo cho tương lai của mình vì con đường phía trước vẫn còn rất dài…Tôi không thể lúc nào cũng quay đầu lại, chờ đợi “Qúa Khứ” hay nuối kéo kỉ niệm. Tôi của bây giờ sẽ chỉ ôm giấu những kỉ niệm đó trong lòng, để biết một thời, mình đã từng là con nít, để biết một thời mơ mộng là như thế nào…Và hãy để "khu vườn bí mật" - là nơi duy nhất, cất giấu những suy nghĩ, luyến tiếc thời học trò.