Duong Tan Dat

Việt Nam

Mình sinh ra ở một vùng quê sôi nỗi, sở dĩ nói sôi nỗi vì lúc đó nó đang bước qua quá trình đô thị hóa nhưng mà còn mang âm hưởng của một vùng quê nông thông với những con đường đầy những rặng cây dừa, với nhưng còn rạch nhỏ, với cái mương sau nhà hay nhưng cụm rơm(cũng không còn nhớ nữa) mỗi độ thu hoạch. Những yêu thương năm ấy, nhưng niềm vui nhỏ bé nhưng lại mang đầy kỹ niệm. Nhớ buổi chiều cả đám bạn và anh em tôi đi trước sân bỏ hoang của nhà Bà Hai đá banh, căn nhà bị người ta đồn có Ma. Nhớ chúng tôi đã sút trái bóng vào chuồng bò nhà thằng Hùng, thằng Vĩ làm nó dính đầy phân. Nhớ buổi chiều đi thả diều, đạp trên những cánh ruộng lúa đã kho sau thu hoạch, nhớ những lần đi tìm tổ chim trên núi. Nhớ những tối cả đám tới ngã ba trước nhà chơi trò trốn tìm. Nhớ khi hội chợ, người ta làm bắp nổ vang trời, nhớ những buổi trưa, 2 anh em tôi và 2 chị em nhà Thúy đi học trên 2 chiếc xe. Nhớ nhưng buổi học 2 anh em tôi đã bị ba cốc đầu nhiều nhất, đến cuối cùng ba cũng phải giúp chúng tôi làm toán và viết văn miêu tả chính ba... ^^

Tôi đã phải xa quê từ khi còn rất nhỏ, lúc 10 tuổi, nhiều lúc nhớ lại chỉ muốn trở lại, quay ngược lại thời gian đó. Không muốn bỏ qua những thay đổi đã làm quê hương thành như bây giờ. Cách đây 2 năm khi tôi trở lại quê hương, trên đoàn tàu sắt, trong suy nghĩ, tôi chỉ mong sao cho vẫn còn đó những người bạn thân, vẫn còn đó những khung cảnh làm nên tuổi thơ, vẫn còn đó con dốc quen thuộc hay đơn giản là 1 con đường đất cứng.

Tuy nhiên, tất cả khi hiện ra chỉ làm tôi khó chịu, tất cả đã mất và mất cả nội tôi nữa. Không còn nội, không còn quê hương nữa, kể cả con dốc ấy cũng trở nên xa lạ, đồng lúa đó đã không còn là chính nó nữa. Quê hương chỉ còn trong ký ức, phải chăng tôi đã bỏ qua thời gian làm mất đi tất cả. Nhớ...nhớ lắm...quê hương...ơi.

Tags: sim sinh viên, sim học sinh, sim đoàn viên, sim khuyến mãi, tìm sim số đẹp

  • Work
    • IT