Huy Hoàng Tống

Director, Project Manager, and Recruiter in Việt Nam

Read my blog

Xin chào, tôi là Tống Hoàng Huy, mọi người hay còn gọi tôi là Emporor Tống !

Tôi sống tại Tp.buôn ma thuột, Tỉnh daklak, Việt Nam, Tôi có vợ và 2 con, một đứa trai và 1 đứa gái. Công việc hiện tại của tôi là CEO của các dự án cá nhân, Quy mô vừa và nhỏ.

Một chút quá khứ về nghề nghiệp trong cuộc đời của tôi.

Năm 21 tuổi sau khi tốt nghiệp trường giao thông vận tải chuyên nghành xây dựng dân dụng, tôi được tuyển dụng vào Công ty CP đầu tư thương mại Thái Bình Dương tại địa phương và làm việc ở đây được 4 năm với vị trí là Kỹ Thuật Viên.

Năm 25 tuổi sau quyết định nhảy việc, tôi chọn con đường kinh doanh tự lập, sau khi huy động được vốn được từ gia đình, tôi chọn mô hình chăn nuôi gà thương phẩm dài hạn và trồng hoa bán tết ngắn hạn với kế hoạch là lấy ngắn nuôi dài, nhưng sau gần 2 năm kinh doanh 2 lỉnh vực này tôi nhận ra rằng, chăn nuôi và trồng hoa là quá rủi ro từ giống, đến khi giá bán hiện tại, thị trường lên xuống bấp bên phải theo số đông, bán xong mổi đợt thu tiền về thì lãi rồng chẳng còn bao nhiêu và với chuyên môn tài chính không đủ càng không dám mạo hiểm để phát triển quy mô lớn hơn tôi đã dừng lại 2 dự án sau gần 2 năm với số tiền lỗ gần 70 triệu đồng.

Năm 27 tuổi sau thất bại cay đắng và mất niềm tin từ gia đình, tôi lại tiếp tục vay tiền từ các anh em, bạn bè trả được 1 phần nợ và còn tiền tiếp tục chọn lĩnh vực mới để kinh doanh, tôi nhận ra rằng mình không đủ sức và chuyên môn thì không nên chọn nghề , sau 1 tháng suy nghĩ thì tôi nhận ra rằng chăn nuôi gà thương phẩm rủi ro lớn nhất đến từ mầm bệnh, tôi đã tìm hiểu và liên hệ đăng ký làm nhà phân phối thuốc vi sinh tại Công ty Cp xử lý môi trường việt nam với mục tiêu kế hoạch cụ thể, đem về loại thuốc vi sinh xữ lý mầm bệnh hôi thối trong chuồng trại chăn nuôi. Nhưng cuộc đời không vui như mình đang diễn sau 1 năm rưỡi kinh doanh bên nghành hàng thuốc vi sinh này với số vốn bỏ vào gần 30 triệu đồng thì chỉ hòa vốn không lãi 1 đồng và tự nhận ra 1 sự thật thất bại rằng, con người việt nam quá bảo thủ, họ chỉ đợi nước đến chân mới nhảy chứ không bao giờ nhảy trước thì lấy gì họ chi tiền mua thuốc đây.